MY' HISTORY ...

Sống - khát vọng để thấy đời mênh mông hơn!

MY'S HISTORY ...

Sống - khát vọng để thấy đời mênh mông hơn!

MY'S HISTORY ...

Sống - khát vọng để thấy đời mênh mông hơn!

MY'S HISTORY

Sống - khát vọng để thấy đời mênh mông hơn!

MY'S HISTORY

Sống - khát vọng để thấy đời mênh mông hơn!

10 thg 4, 2010

Trao quyền tự quyết cho nhân viên

Giới kinh doanh ngày nay đã nghe nói nhiều tới thành công của những tổ chức được đặc trưng hóa bằng thuật ngữ “tổ chức một người”,

Nghĩa là thành công của cả tổ chức chỉ nhờ vào một nhân vật: nhà lãnh đạo. Nhưng đại đa số các trường hợp thành công khác, chính cấp dưới mới thực sự là những người mang lại thành công cho tổ chức.

Bạn hãy lựa chọn nhân viên một cách thận trọng và đúng lúc, sau đó cho họ quyền tự do hành động trong một giới hạn phù hợp. Nhiều con người, lẽ ra đáng giá một trăm đô-la, nhưng mãi mãi chỉ là một cấp dưới đáng giá mười lăm đô-la, chỉ vì không được cung cấp một phạm vi đủ rộng để hoạt động và không được tạo điều kiện để phát triển. Lãnh đạo doanh nghiệp có thể không phát hiện ra khả năng của một nhân viên ngồi tại một góc nào đó trong văn phòng, nhưng rất có thể anh ta sẽ “toả sáng” nếu có cơ hội trổ tài và nếu được trao một phạm vi quyền hạn đủ lớn để sáng tạo.

Các công ty nên tuyển chọn một nhân viên từ khi anh ta còn trẻ với mức lương khởi điểm khiêm tốn, sau đó huấn luyện và tạo cho anh ta những cơ hội thăng tiến. Cách làm đó hay hơn nhiều so với việc tiếp nhận lại một nhân viên đã từng làm việc ở các doanh nghiệp khác và biến anh ta thành cấp trên của các nhân viên cũ.

Muốn có thành công lâu bền, bạn hãy cố gắng làm sao để nhân viên có thể phát triển cùng với doanh nghiệp. Khi đã lựa chọn được một nhân viên ưng ý, bạn cần tạo cho anh ta những cơ hội, thử thách, sau đó đánh giá xem anh ta “biết làm gì”, đồng thời có những điểm hạn chế nào. Tuy nhiên, như thế chỉ đủ để xác định xem anh ta có phải là một nhân viên thích hợp với công việc hay không. Phát triển nhân viên, nghĩa là mở ra trước anh ta một khoảng trời tự do và trao cho anh ta quyền tự quyết các vụ việc theo thẩm quyền, còn bạn sẽ giám sát kết quả đạt được trong một khoảng thời gian nhất định.

Con người trưởng thành từ những sai lầm

Con người rút kinh nghiệm thông qua những sai lầm của chính mình. Một nhà quản lý giỏi cần biết kỳ vọng và khuyến khích nhân viên của mình sáng tạo cho dù mắc sai lầm, bởi vì chỉ bằng cách đó, nhân viên mới có được kinh nghiệm. Quản lý nhân viên theo cách này có thể tốn kém trong thời gian đầu, nhưng lại là phương thức duy nhất để đào tạo một nhân viên cho những vị trí cao hơn và quan trọng hơn trong tương lai.

Chúng ta đều biết rằng, không ai có thể trở thành “thiện xạ” mà chưa từng lãng phí đạn dược. Tương tự như thế, nhà quản lý cần phải chịu các chi phí thử nghiệm và cho phép nhân viên mới thể hiện khả năng của mình, mặc dù kết quả thu được sẽ không đến tức thời mà chỉ thấy được sau một thời gian nào đó. Nếu một nhân viên liên tục mắc sai lầm và không đạt được kết quả nào đáng kể thì người đó chắc chắn phải ra đi. Nhưng, ngược lại, nếu các thí nghiệm khẳng định anh ta có năng lực thì bạn nghĩ đến việc thăng chức và tăng lương cho anh ta trong một tương lai gần.

Lợi thế lớn nhất của phương pháp này là tạo cho nhân viên niềm tin vào bản thân – nếu không có phẩm chất này, anh ta không thể làm việc hiệu quả và không thể thành công, kể cả trong công việc cá nhân cũng như trong những chung của doanh nghiệp. Sự tự tin có thể được ví như mảnh đất ươm mầm sáng tạo, từ đó tạo ra lợi nhuận cho công ty.

Trao quyền chủ động và tự quyết

Cách tốt nhất để nhân viên trung thành với công ty là ngay từ đầu cho họ biết rằng họ được toàn quyền chủ động trong công việc của mình. Ai cũng muốn làm việc lâu dài cho một công ty mà tại đó, anh ta có thể phát huy tiềm năng cao nhất của mình, và ở đâu duy trì được quan điểm như vậy thì nhân viên ở đó không bao giờ nuôi ý định bỏ đi tìm chỗ làm khác tốt hơn. Song đôi khi, công ty cũng gặp phải những nhân viên có năng lực hạn chế, thể hiện qua việc “giữ nguyên hiện trạng” sau khi đã đạt đến mức phát triển tối đa.

Người lãnh đạo công ty nên thường xuyên trao đổi với nhân viên về các phương pháp làm việc, mặc dù đây không phải vấn đề cần được quan tâm quá nhiều. Quan trọng hơn hết là thành quả sau cùng – doanh thu, lợi nhuận. Người lãnh đạo cần tỏ rõ quan điểm: “Tôi không quan tâm đến phương pháp làm việc của từng nhân viên trong từng bộ phận, chừng nào anh ta còn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao”.

Thành công cần được khen ngợi kịp thời và nhấn mạnh đó là thành tích của một số cá nhân cụ thể. Cần làm cho mỗi nhân viên hiểu rằng, khả năng thăng tiến của anh ta phụ thuộc vào những nỗ lực bản thân và chất lượng công việc mà anh ta thực hiện. Nếu một nhân viên bán hàng tăng được 3% doanh số bán hàng tại địa bàn anh ta phụ trách trong một khoảng thời gian nào đó, thì nghiễm nhiên anh ta có quyền được tiếp tục làm việc trong công ty bất kể anh đạt được kết quả đó bằng cách nào.

Trong các chỉ dẫn dành cho nhân viên, chắc chắn sẽ có nhiều điều …phản tác dụng. Vì thế, bạn đừng quá đi sâu vào chi tiết- những chỉ dẫn quá cụ thể sẽ biến con người thành cái máy. Khi giao việc cho ai đó, không bao giờ nên nói “hãy làm chính xác như thế này”, hay “không được làm như thế”, mà hãy nói: “Hãy giải quyết vấn đề này một cách tốt nhất trong khả năng của anh”.

Như vậy, nhân viên đó sẽ nỗ lực để làm việc tốt nhất . Áp dụng triệt để chính sách này, công ty không cần có qui tắc cụ thể đối với từng nhân viên, mà lại nuôi dưỡng được đạo đức cá nhân cũng như đạo đức doanh nghiệp.

Các nhà quản lý hay lãnh đạo công ty cũng không nên khen ngợi hay khiển trách nhân viên bằng lời quá nhiều. Người lãnh đạo khôn ngoan sẽ nói rằng, nhân viên đó đã làm việc rất chăm chỉ, hay mức lương chưa tương xứng với nỗ lực của anh, song đó là mức lương cao nhất dành cho vị trí hiện tại, vì vậy anh ta sẽ được xem xét để cất nhắc lên vị trí cao hơn ngay khi cơ hội mở ra và khi anh ta chứng tỏ được năng lực của mình. Việc tăng lương hay thăng chức cho các cá nhân nên được các lãnh đạo công ty chủ động quyết định, chứ không nên đợi nhân viên yêu cầu. Mặc dù việc một nhân viên yêu cầu tăng lương có thể là hoàn toàn chính đáng, nhưng theo kinh nghiệm quản lý, những người quản lý nên sớm phát hiện ra các nhân viên đang làm nhiều hơn mức lương họ nhận được và thưởng cho họ vì điều đó.

Tất cả những khoản ngoài lương như phần thưởng, quà tặng hay tiền thưởng đều không nên đưa vào hệ thống quản lý nhân viên được đề xuất ở trên, vì làm như thế không khác nào coi thường họ. Những khoản tiền thưởng kiểu này – về bản chất chính là sự mua chuộc hay hối lộ - ngụ ý rằng vẫn họ chưa làm hết sức mình. Việc trao thưởng cho những nỗ lực đặc biệt có thể khuyến khích nhân viên ở một số tổ chức, nhưng sẽ không đạt hiệu quả mong muốn trong các tổ chức mà nhân viên có quyền tự chủ cao như mô hình đề xuất tại đây.

Biện pháp quản lý nhân sự này đạt được tất cả những kết quả thường thấy trong các hệ thống phát triển nhất, nhờ có mối liên quan hữu cơ với quá trình tuyển chọn, đào tạo và gìn giữ nhân viên có trình độ cao. Nó giúp người lãnh đạo công ty chọn đúng người cho đúng công việc và giao đúng việc cho đúng người, đồng thời khuyến khích nhân viên thể hiện mình tốt hơn, thực thi công việc tốt hơn, kết quả là khiến họ trung thành với công ty hơn. Có thể nói, đây là một phương pháp “dùng người” khôn khéo và phù hợp nhất đối với giới lãnh đạo trong các doanh nghiệp hiện đại.

Theo mtvland

Quyết định nhanh, quyết định có suy nghĩ

Mỗi một nhà quản lý thường chẳng có ngày nào mà không phải đưa ra các quyết định. Buổi sáng khi tới văn phòng phải đưa ra quyết định, tự mình quyết định, bắt buộc phải quyết định và thường xuyên quyết định nhanh chóng. Như thể anh ta không thể tồn tại mà không đưa ra quyết định.

Bạn quyết định như thế nào? Đây là một câu hỏi mà không ai thấy nó phi lý, thậm chí đấy còn là một điều bình thường, vì tất cả chúng ta hầu như phải thường xuyên đưa ra quyết định. Nhưng luôn tồn tại song song quyết định đúng và quyết định sai, đặc biệt trong lĩnh vực quản trị chiến lược, các quyết định thường hầu như không thể lấy lại được, vì thế điều quan trọng là phải biết đưa ra những quyết định đúng. Biết đưa ra quyết định đúng: đây là một bài học mà tất cả mọi người đều phải trải qua. Mặc dù một số người sẽ có được khả năng đưa ra quyết định đúng như một sự hiển nhiên mà không phải lúc nào cũng theo cùng một cách.

Thực tế có những quyết định mà không cần dùng tới phương pháp. Những tình huống diễn ra và buộc bạn phải quyết định nhanh chóng: đó là khả năng của một nhà quản lý tốt, đặc biệt khi những quyết định của anh ta được đánh giá cao. Nhưng cũng có những tình huống mà bạn cần tới sự tính toán, đánh giá một số các giải pháp thay thế: đây chính là thời điểm mà bạn cần có một phương pháp tốt để không xa rời mục tiêu: lựa chọn giải pháp hiệu quả nhất.

Những quyết định đúng thường là những quyết định được đưa ra theo một phương pháp xác định. Chúng phụ thuộc vào quan điểm và nhận thức của người đưa ra quyết định nhưng tất nhiên đòi hỏi phải có sự đánh giá giữa nhiều giải pháp và việc lựa chọn một trong số chúng.

Chúng tôi đưa ra dưới đây một phương pháp giúp bạn đưa ra quyết định. Nó có thể được áp dụng ở bất cứ hoàn cảnh nào, cả khi bạn đưa ra những quyết định quan trọng. Nó gồm 10 bước, giúp bạn thành công trong cả công việc cũng như trong cuộc sống riêng.

Tự hỏi liệu bạn có thực sự cần đưa ra quyết định hay không?

Quyết định mà bạn định đưa ra có thuộc phạm vi của người khác hay không? Bạn có thực sự cần quyết định? (nếu ít nhất bạn không phải lựa chọn giữa 2 khả năng hoặc nhiều hơn, hãy nghĩ rằng bạn không cần phải đưa ra quyết định). Khi nào thì bạn cần đưa ra quyết định? Tại sao đưa ra quyết định lại là việc quan trọng? Ai là những người có thể liên quan tới quyết định của bạn? Đâu là những đặc điểm riêng có trong quyết định của bạn?

Đưa ra càng nhiều giải pháp càng tốt.

Hãy xác định càng nhiều giải pháp theo khả năng bạn có thể nghĩ ra. Giúp đầu óc của bạn trở nên thoải mái, đừng vội phán xét bất cứ giải pháp nào. Đây không phải là thời gian phán xét, tốt hơn hãy chắc chắn rằng bạn đã liệt kê hết chúng ra.

Tìm kiếm các nguồn thông tin khác có thể giúp bạn đưa ra thêm nhiều giải pháp.

Quả thực nếu bạn chỉ có ít giải pháp, chắc chắn bạn cần tìm thêm nhiều giải pháp thay thế khác. Bằng cách tìm hiểu các thông tin thêm bạn có thể đưa ra nhiều giải pháp khác. Nguồn thông tin của bạn có thể từ bạn bè, gia đình, đồng nghiệp, cộng sự, các tổ chức chuyên nghiệp, các chuyên gia, nguồn chính phủ, Internet, báo chí, sách vở…

Kiểm tra lại từng giải pháp.

Bây giờ là thời điểm bạn cần định rõ từng giải pháp sau khi đã tìm được nhiều giải pháp dựa vào các nguồn thông tin khác nhau. Càng có nhiều thông tin, bạn càng có nhiều ý tưởng, và vì thế bạn sẽ đánh giá các giải pháp này tốt hơn. Hãy đảm bảo rằng bạn ghi lại tất cả các đánh giá và đã kiểm tra chúng.

Xem lại kĩ càng tất cả các giải pháp.

Bây giờ khi bạn đã có một danh sách các giải pháp, hãy bắt đầu bằng việc đánh giá những giải pháp mà bạn cho là phù hợp hơn cả. đầu tiên, hãy liệt kê các tiêu chí đánh giá, đặc tính cũng như những giá trị cần tính đến đối với mỗi giải pháp. Sau đó hãy nhận định các giải pháp có nhiều đặc tính và giá trị nhất. Tiếp đến, đánh dấu các giải pháp không tương hợp với những giá trị đưa ra.

Xác định các kết quả có thể xảy ra của từng giải pháp.

Hãy tưởng tượng các kết quả có thể của từng giải pháp còn trên danh sách của bạn. Ở đây, sự nhạy cảm cá nhân của bạn có ý nghĩa rất quan trọng.

Đưa ra một đánh giá thực tế.

Hãy xác định trong số các giải pháp có tính thực tế nhất, có khả năng ứng dụng hiệu quả nhất. Gạch những giải pháp viển vông. Tính đến cả sự ứng dụng trong từng lĩnh vực: gia đình, doanh nghiệp, xã hội…

Đâu là những giải pháp phù hợp nhất với bạn?

Xác định trong số các giải pháp còn lại những giải pháp phù hợp nhất. Nếu trong số chúng có một số làm bạn hài lòng nhưng kết quả có thể không phù hợp, đó chính là quyết định chưa đúng đắn. Vả lại, nếu một giải pháp không phù hợp nhưng kết quả lại hấp dẫn bạn, bạn cũng nên biết rằng đó cũng chẳng phải là một quyết định thông minh. Một quyết định đúng là quyết định phù hợp với bạn và cho kết quả tốt. Đó chính xác là quyết định mà bạn cần lựa chọn.

Tự chuẩn bị

Một khi mà bạn đã đưa ra quyết định, hãy nắm giữ lấy nó. Mọi sự do dự sẽ khiến bạn bị lung lay. Hãy đảm bảo rằng bạn sẵn sàng thực hiện nó tốt nhất. Tuy nhiên bạn có thể quyết định lại nếu bạn muốn, nó không phải là quyết định vĩnh viễn.

Chúng sẽ tiến triển như thế nào?

Lần lượt đánh giá những ảnh hưởng của quyết định. Những mong chờ của bạn có được thoả mãn hay không? Chúng có làm bạn hài lòng không? Bạn có muốn sửa lại không hay để cho chúng tiếp tục được thực hiện? Nếu những mong đợi của bạn không được thoả mãn, hãy bắt đầu lại tiến trình bằng cách đặt ra câu hỏi sau: Tôi đã có đủ thông tin hay chưa? Đâu là những giá trị thực sự cần tính đến? Những giá trị mà tôi đưa ra có phải là những giá trị của riêng tôi hay của ai khác?

Bằng mọi cách, hãy nhớ rằng bạn có thể xem xét lại các quyết định của mình.


(Theo Gestion de l’entreprise)
BWPORTAL

Một số khái niệm và định nghĩa về quá trình ra quyết định

Quyết định cũng phải lưu ý đến các tác dụng phụ hoặc các lợi thế gián tiếp.
Một quyết định nếu như chỉ hoàn hảo về mặt kĩ thuật mà lại không có tính xã hội thì sẽ không hiệu quả. Chỉ có những quyết định đựơc thực hiện một cách cẩn thận và tỉ mỉ thì mới có hiệu quả như cách chúng được mong đợi.
Quyết định phải đạt được các mục tiêu đề ra một cách hiệu quả với các cân nhắc về phí tổn, sức lực và các hậu quả có liên quan.

Thông tin : Đây là sự am hiểu về các quyết định, hiệu quả của các biện pháp thay thế và những điều tương tự như vậy. Điều quan trọng là tuy các thông tin quan trọng rất được mong chờ nhưng khái niệm “ càng nhiều thông tin càng tốt “ở đây là không chính xác. Việc có quá nhiều thông tin có thể làm giảm tính hiệu quả của quyết định.

Các biện pháp thay thế: Có một số biện pháp thay thế để chọn lựa. Chúng có thể được nhận dạng ( có nghĩa là tìm kiếm hoặc định vị ) hay thậm chí là phát triển (tạo ra chúng ở nơi mà trước đây chúng chưa từng xuất hiện). Chỉ đơn thuần tìm kiếm những khả năng thay thế đã tồn tại sẵn sẽ không đem lại hiệu quả cao trong quá trình ra quyết định.

Các phân tích : Đây là những đặc điểm và yêu cầu mà ít nhiều các khả năng thay thế phải có. Thường thì các biện pháp thay thế được đánh giá thông qua khả năng có các phân tích hiệu quả như thế nào. Ví dụ như các biện pháp thay thế của công ty Toyoa chỉ đứng thứ 8 trong bảng xếp hạng trong khi đó cũng cùng các biện pháp như vậy công ty Buick lại đứng thứ 6.

Các mục tiêu : Bạn muốn hoàn thành mục tiêu nào? Một điều đáng ngạc nhiên là các nhà ra quyết định thường hay thu nhập rất nhiều biện pháp thay thế để rồi sau đó lại tự hỏi : “ Tôi phải chọn cái nào bây giờ “ mà trước tiên không hề nghĩ xem mục tiêu mà mình muốn đạt được là gì. Nếu như bạn thấy bản thân mình đang đặt ra các câu hỏi như “ tôi nên làm gì, tôi nên chọn biện pháp nào ?” thì trước hết phải hỏi bản thân mình “ Mục tiêu của tôi là gì ?” đã.

Giá trị : Giá trị liên quan đến hiệu quả cụ thể được mong muốn như thế nào, giá trị của các khả năng thay thế dù có tính theo USD, cảm giác hài lòng hay các giá trị khác

Sở thích: Điều này phản ánh thứ bậc triết lí và đạo đức của các nhà quyết định. Chúng ta có thể gọi đây là các “ giá trị “ của họ nhưng điều này cũng khá rắc rối với cách sử dụng khác của những từ trên. Nếu như chúng ta có thể sử dụng một trong những từ trên chúng ta có thể nói rằng các giá trị cá nhân tạo ra sở thích. Một số người thích từ sôi nổi cho đến yên tĩnh , chắn chắn cho tới mạo hiểm, trong khi đó có người lại thích chất lượng cho tới số lượng ..vân vân. Do đó tuy các cá nhân có chọn lựa khác nhau nhưng điều này là có lợi dựa trên sở thích riêng của họ.

Hiệu quả của quyết định : đây là việc xếp loại xem một quyết định là có hiệu quả hay không. Một quyết định hiệu quả là quyết định có logic dựa trên các thông tin sẵn có và sự phản ánh các sở thích của người ra quyết định .

Điêù quan trọng cần nắm ở đây là hiệu quả của quyết định không liên quan tới tác động của nó . Một quyết định tốt đều có thể mang cả hậu quả tốt lẫn xấu. Tương tự như vậy, một quyết định tồI ( quyết định do thiếu thông tin hoặc không phản ánh sở thích của người ra quyết định ) có thể mang đến một kết quả khả quan.

Ví dụ như khi bạn phảI đưa ra quyết định có phân tích và cẩn thận về sự đầu tư chắc chắn nào đó dựa trên những gì bạn biết về khả năng rủi ro của nó cũng như những sở thích của bạn thì quyết định của bạn sẽ có hiệu quả ngay cả khi bạn có thể mất tiền trong việc đầu tư. Tương tự như vậy nếu như bạn vội vã mua cổ phần của các công ty đang phất thì quyết định của bạn cũng là một quyết định tồi kể cả khi giá cổ phiếu của các công ty đó đang tăng vọt.

Các quyết định tốt có thể mang lại kết quả tồi do đó không nên kết tộI bản thân. Nếu như bạn chọn một tuyến đường dựa trên những gì mình đã biết về con đường (an toàn, không quá đông người qua lại…) và các sở thích các nhân của bạn (ít nguy hiểm , có nhiều cảnh đẹp..) thì quyết định của bạn là một quyết định đúng mặc dù trên đường đi bạn có thể gặp tai nạn hay bị thủng lốp xe . ..Đừng có đổ lỗI cho mình rằng : đó là một quyết định ngu ngốc.

Quyết định phải đạt được các mục tiêu đề ra một cách hiệu quả với các cân nhắc về phí tổn, sức lực và các hậu quả có liên quan. Liệu các biện pháp thay thế có đem tới hậu quả tiêu cực làm cho chọn lựa trở nên ít được mong chờ hơn không ?

Quyết định cũng phảI lưu ý đến các tác dụng phụ hoặc các lợi thế gián tiếp. Một ứng cử viên cho vị trí nhân viên có thể có các khả năng trội hơn không liên quan trực tiếp tới công việc nhưng những khả năng này lại có thể sẽ có ích cho công ty. Một lần nữa bạn hãy nhớ chú ý đến điều này.

Sự chấp thuận: Các quyết định đưa ra phải được sự chấp thuận của những người thực hiện nó và những ai chịu ảnh hưởng từ quyết định đó cả về mặt lí trí và tình cảm. Nó là một yếu tố quan trọng bởi vì đôi khi nó có thể gây ra xung đột. Trong trường hợp này hãy chọn một giải pháp tuy có hiệu quả kém hơn nhưng được chấp thuận nhiều hơn. Ví dụ như khi một loạI bánh hỗn hợp mới được tung ra thị trường, nhà sản xuất đã chọn những nguyên liệu có chất lượng tốt nhất để làm bánh và chỉ cần trộn nước vào là dùng được. Tuy nhiên khi tung ra thị trường loại bánh này lại không được thị trường chấp thuận. Sau khi điều tra lí do các nhà sản xuất đã phát hiện ra rằng các bà nội trợ không thích loại bánh này bởi vì n ó tạo cho họ có cảm giác có lỗi. Họ thấy mình không phải là những người vợ tốt khi làm những chiếc bánh “ăn liền” như vậy. Giải pháp được đưa ra là nhà sản xuất sẽ rút nguyên liệu trứng hoắc sữa ra khỏi loạI bánh mới này do đó các bà nội trợ sẽ phải thêm bánh hoặc sữa mới dùng được thay vì chỉ trộn vào nước như trước đây.

Điều này khiến họ cảm thấy có ích hơn, vì cảm thấy có ích là một nhu cầu bản năng mà con người cần có. Như vậy xét về mặt lí thuyết thì giảI pháp mới tuy kém hiệu quả hơn nhưng về mặt kết quả nó lại được chấp nhận nhiều hơn. Công thức bánh mới trở nên cực kì phổ biến và được các bà nội trợ rất ưa thích .

Do đó các phương pháp đơn giản có thể đem lại kết quả khả quan hơn nếu như nó có sự ủng hộ rộng rãi. Một trong những yếu tố quan trọng cần cân nhắc trong quá trình ra quyết định đó là nhân tố con người. Bạn nên đặt mọi quyết định trong nhu cầu của số đông.

Một quyết định nếu như chỉ hoàn hảo về mặt kĩ thuật mà lại không có tính xã hộI thì sẽ không hiệu quả. Chỉ có những quyết định đựơc thực hiện một cách cẩn thận và tỉ mỉ thì mới có hiệu quả như cách chúng được mong đợi

Theo Tầm Nhìn

Các chiến lược ra quyết định

Đạt được sự thoả mãn ở đây bao gồm 2 yếu tố thứ nhất là sự hài lòng, thứ hai là sự phù hợp. Đối với những quyết định nhỏ như phải đậu xe ỏ đâu, dùng cái bút nào để viết hay đi đôi tất nào thì chiến lược này thực sự là tối ưu.

Như chúng ta đã biết, mỗi một vấn đề thường có rất nhiều cách giải quyết và nhiệm vụ của người ra quyết định là phảI chon một trong số chúng. Việc lựa chọn này có thể rất đơn giản nhưng có thể cũng rất phức tạp tuỳ thuộc vào tầm quan trọng của quyết định đó. Ngoài ra số lượng và độ tin cậy của các lựa chọn khác cũng có thể được điều chỉnh dựa trên tầm quan trọng, thời gian và các yếu tố cấu thành của chúng. Có nhiều chiến lược trong quá trình lựa chọn và bạn có thể tham khảo một vài trong số chúng được trình bày sau đây.

1. Tối ưu hoá: Đây là chiến lược lựa chọn giải pháp tốt nhất có thể cho vấn đề, trong đó người ra quyết định phảI tìm ra càng nhiều càng tốt những khả năng khác cho vấn đề và lựa chọn khả năng tốt nhất. Sự triệt để của chiến lược này dựa trên những yếu tố sau đây:

A. Tầm quan trọng của vấn đề

B. Thời hạn để giảI quyết vấn đề

C. Chi phí liên quan đến những khả năng khác.

D. Sự sẵn sàng của các yếu tố cấu thành.

E. Tâm lý cá nhân và các giá trị khác.

Phải luôn chú ý rằng tập hợp của những thông tin hoàn thiện và sự cân nhắc đến những lựa chọn khác hiếm khi có sẵn đối với những quyết định quan trọng nên bạn phải giới hạn được những lựa chọn có thể khác.

2. Đạt được sự thoả mãn:

Trong chiến lược này người ta lựa chọn khả năng mang lại sự thoả mãn cao nhất chứ không phải là khả năng tốt nhất. Có thể thấy điều này rất rõ trong trường hợp bạn đang rất đói, bạn sẽ dừng ngay trước tiệm ăn đầu tiên mà bạn cảm thấy ưng ý chứ không cần phải tìm đến tiệm tốt nhất ( theo như quan điểm của chiến lược tối ưu ). Đạt được sự thoả mãn ở đây bao gồm 2 yếu tố thứ nhất là sự hài lòng, thứ hai là sự phù hợp. Đối với những quyết định nhỏ như phải đậu xe ỏ đâu, dùng cái bút nào để viết hay đi đôi tất nào thì chiến lược này thực sự là tối ưu.

3. Tối đa hoá:

Chiến lược này tâp chung đánh giá và sau đó đưa ra quyết định lựa chọn đối với khả năng có nhiều đầu ra nhất. Nó đôi khi được miêu tả như là chiến lược của những người lạc quan vì nó chỉ cần quan tâm đến những lợi ích đầu ra được tìm kiếm và khả năng hiện thực cao là đủ. Chiến lược này thường được sử dụng trong trường ngườI ra quyết định chấp nhận mạo hiểm và cũng sẵn sàng chấp nhận rủi ro.

4. Tối thiểu hoá:

Chiến lược này có vẻ là dành cho những nguời hơi bi quan, khi mà họ quan tâm đến cả những khả năng xấu dù là nhỏ nhất có thể xảy ra hay khi chỉ có một lượng tốI thiểu các chọn lưa. Chiến lược tối thiểu hoá tuy nhiên vẫn rất hữu dụng trong trường hợp chỉ một sai lầm dù rất nhỏ trong quyết định cũng có thể ảnh hưởng đến toàn bộ quá trình. Chiến lược này tập chung vào những giá trị tận dụng (hay giá trị còn lại) của của một quyết định hoặc của những phản hồi được tính toán trước khi ra quyết định. Nó dựa trên phương châm : Một con chim trong tay thì vẫn hơn 2 con chim con trên cây.

Hai chiến lược này thường được sử dụng trong các chương trình trò chơi, trong đó người ta rất hay dựa vào sự không chắc chắn của người chơi trong việc đưa ra quyết định dưạ trên chiến lược tốI đa hoá hay tối thiểu hoá. Khi đó họ sẽ yêu cầu người chơi hoặc là ra về với những gì đã thắng được hoặc chấp nhận một thử thách cuối cùng để hoặc là mất tất cả, hoặc sẽ được một phần thưởng đặc biệt có giá trị gấp nhiều lần.

Nào bạn hãy thử đưa ra quyết định của mình dựa trên những chiến lược đã đựoc trình bày bằng với tình huống sau đây:

Bạn có 2 khả năng. Thứ nhất là đầu tư vào một công ty nghiên cứu về gen, nếu công ty này nghiên cứu thành công một loại vi khuẩn có khả năng giúp cây trông chống lại đựoc sương muối tôi có thể có đuợc $50,000 .Những bạn cũng có thể mất trắng khoản đầu tư này. Lựa chọn thứ hai là đầu tư vào một công ty xà phòng, nếu công ty đó hoạt động hiệu quả, bạn có thể thu về $20,000. Nhưng nếu nó thua lỗ bạn vẫn có thể lấy lại $7,000.

Theo Tầm nhìn

Quản trị rủi ro đừng theo mốt

Hãy nói cho tôi biết bạn quản lý rủi ro ra sao, tôi sẽ nói ngân hàng bạn thế nào?” - Tiến sĩ S. L. Srinivasulu, Chủ tịch tập đoàn KESDEE Inc - nơi cung cấp các giải pháp học tập trực tuyến (e-learning) về tài chính có trụ sở tại California, Hoa Kỳ - nói như vậy để mở đầu câu chuyện về quản lý rủi ro trong ngân hàng với TBKTSG. Dù nền kinh tế thế giới đang hứng chịu hậu quả của sự “sơ suất” trong công tác quản lý rủi ro của các ngân hàng, song điều ông Srinivasulu muốn nói là: Hãy quay về những gì đơn giản nhất.



Từ lâu, công tác quản trị rủi ro được xem như là một chức năng nhằm thỏa mãn yêu cầu tuân thủ pháp chế và kiểm soát nội bộ. Dưới góc nhìn này, rủi ro được xem như là “điều không mong muốn nhưng phải chấp nhận” trong kinh doanh, và hoạt động quản lý rủi ro được coi là một trung tâm chi phí. Ông Srinivasulu cho rằng các ngân hàng nên chuyển hướng tiếp cận ngược lại: Quản trị rủi ro tốt chính là một nguồn lợi thế cạnh tranh và là một công cụ tạo ra giá trị, cũng góp phần tạo ra các chiến lược kinh doanh hiệu quả hơn.

Làm thế nào để vượt qua mô hình quản lý rủi ro cũ gắn với tuân thủ để đi tới mô hình quản lý rủi ro mới nhằm tạo giá trị? Hãy xây dựng một “văn hóa rủi ro” trong toàn bộ tổ chức của bạn, ông Srinivasulu đưa ra lời khuyên.

“Hơn lúc nào hết, các ngân hàng Việt Nam cần phải chủ động trong phòng ngừa rủi ro. Tính minh bạch cũng như các rủi ro từ nợ xấu của hệ thống ngân hàng vẫn sẽ là một trong các vấn đề trọng tâm trong năm 2009”, Tổng thư ký Hiệp hội Ngân hàng Việt Nam, bà Dương Thu Hương, nói tại hội thảo “Thành lập ngân hàng dữ liệu và phòng ngừa rủi ro tác nghiệp”, diễn ra hồi tháng 1-2009.

Các chuyên gia cũng cho rằng các số liệu hiện có về hệ thống ngân hàng có thể chưa phản ánh hết tình hình. Với các khó khăn của nền kinh tế và sự đình đốn trong hoạt động sản xuất kinh doanh của doanh nghiệp, tỷ lệ nợ xấu có thể cao hơn và rủi ro thực tế sẽ lớn hơn đối với hệ thống ngân hàng, nhất là khi được đo lường bằng các chuẩn mực quốc tế.

“Công việc hàng ngày, nhất là các việc liên quan đến phê duyệt, bất cứ cái gì cũng là quản lý rủi ro”, Tổng giám đốc Phan Đào Vũ của Ngân hàng TMCP Bảo Việt, người đã có gần 30 năm làm quản lý trong ngành ngân hàng nói.

Rủi ro từ hệ thống hay còn gọi là rủi ro tác nghiệp, tức do hệ thống và yếu tố con người. Rủi ro thị trường chủ yếu đến từ hai biến động cơ bản là lãi suất và tỷ giá. Nguồn thu lớn nhất của các ngân hàng Việt Nam hiện là từ kinh doanh tín dụng nên rủi ro lớn nhất cũng từ tín dụng. Sau đó mới tới rủi ro hoạt động (tác nghiệp) và rủi ro thị trường.

Ông Phan Đào Vũ cho rằng tuy các ngân hàng Việt Nam mới chú trọng đến rủi ro tín dụng nhưng rủi ro thị trường sẽ là vấn đề rất lớn trong thời gian tới. “Khả năng lường trước rủi ro của chúng ta còn yếu, ý thức về rủi ro yếu, và hành động thì mới dừng ở các quy định của Basel I và II”, ông nói.

Việc để cho một thủ quỹ biển thủ hàng tỉ đồng, hay một trưởng quỹ tiết kiệm có thể vay ngân hàng hàng trăm tỉ đồng như đã xảy ra có thể xếp vào rủi ro tác nghiệp, song kết cục cũng là rủi ro tín dụng. Cũng có những ngân hàng tự nhiên mất thanh khoản vì tin đồn. “Một tổn thất xảy ra với tổ chức tài chính không phải một loại rủi ro mà là tổng hợp nhiều loại rủi ro”, Tiến sĩ Srinivasulu phân tích. Ông nói: “Điều quan trọng nhất với các ngân hàng vẫn là quản trị, và hài hòa các mối quan hệ. Nếu quan hệ không chuẩn thì sự vận hành không chuyên nghiệp được”.

Người đã có những thời điểm làm ra tới 50% lợi nhuận của Ngân hàng Citi tại Việt Nam, Chủ tịch tập đoàn đầu tư IPA và Tổng giám đốc của Công ty Chứng khoán VNDirect, bà Phạm Minh Hương, nói rằng kinh doanh tiền là kinh doanh rủi ro. Thị trường luôn khắc nghiệt mà rủi ro thì muôn hình vạn trạng. Với một định chế tài chính, mảng kinh doanh càng rủi ro lại càng có thể tạo sức bật lớn. Các định chế tốt nhất coi công cụ phái sinh như con dao hai lưỡi. Khi anh đã chấp nhận áp dụng các đòn bẩy tài chính thì anh phải nắm được nó, đưa nó thành sức bật của mình.

Và chính vì thế, bà Hương cho rằng nghề tài chính nói riêng và nghề kinh doanh nói chung yếu tố quyết định là ở con người. Người giỏi đánh giá đúng cơ hội, để đúng người đúng việc. Việc quyết định nhân sự chính xác rất quan trọng cho một định chế tài chính, song hiệu quả lại không chỉ nhờ vào một người.

Không liều thì không có lợi nhuận nhưng quan trọng là phải tự lựa chọn rủi ro trong sức chịu đựng của mình. Các định chế tốt là các phòng ban và các bộ phận phải thường xuyên liên lạc, cùng phối hợp như bản đồng ca hòa theo bản nhạc. Người quản lý tốt phải nuôi nấng được văn hóa quản trị rủi ro trong toàn bộ tổ chức.

Kế toán nhìn về quá khứ nhưng quản lý rủi ro là hướng tới tương lai. Người quản lý rủi ro cần hiểu sự ảnh hưởng của rủi ro thị trường lên chất lượng tài sản của mình, và tương tự, người quản lý rủi ro thị trường cần hiểu rõ rủi ro tín dụng trong danh mục phái sinh của khách hàng. Chính rủi ro thị trường của người đi vay sẽ tạo ra rủi ro tín dụng của người cho vay. Chuyện gì xảy ra với chất lượng tín dụng và tài sản của bạn nếu có biến động xảy ra với tỷ giá, lãi suất, giá hàng hóa nguyên liệu, thị trường nói chung? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu một biến số của thị trường thay đổi, như giá dầu, lãi suất, giá sắt thép tăng? Hãy nghĩ tới những điều bạn chưa bao giờ nghĩ tới và hãy lên kịch bản chi tiết về mọi thứ, ông Srinivasulu khuyên.

Bài học từ khủng hoảng kinh tế hiện nay là hãy trở lại những điều cơ bản, hãy minh bạch hơn và hãy dùng các công cụ tài chính đơn giản, hãy tính đến những rủi ro tín dụng của đối tác, rủi ro thanh khoản và các chương trình của Chính phủ. Quản trị rủi ro không thể chạy theo mốt, phải đơn giản mà thông minh, càng đơn giản hóa càng dễ xử lý.

Những cạm bẫy thường gặp trong quản lý rủi ro

• Phương pháp tiếp cận quản lý rủi ro bị phân đoạn, không hợp nhất.
• Không sử dụng triệt để tiềm năng mà quản lý rủi ro mang lại.
• Quản lý rủi ro nhằm đáp ứng yêu cầu “tuân thủ” thay vì nhằm tạo giá trị cho doanh nghiệp.
• Các mục tiêu của quản lý rủi ro không được kết nối rõ ràng.
• Không có khả năng phân tích các mô hình “Hộp đen” (không có thông tin cho trước).
• Sử dụng sai hay lạm dụng các công cụ phái sinh.
• Báo cáo quản lý rủi ro có sai sót.
• Tổ chức quản lý rủi ro không phù hợp.
• Không tuân thủ khái niệm “Rủi ro theo lựa chọn, chứ không phải rủi ro tình cờ”.
• Bỏ qua việc kiểm tra khả năng chịu rủi ro của doanh nghiệp và không chịu “Nghĩ tới những gì tưởng chừng không thể nghĩ tới”.

(Nguồn: Tiến sĩ S.L. Srinivasulu, Chủ tịch KESDEE Inc) theo TBKTSG

8 thg 4, 2010

Một góc khuất giữa cuộc sống nhộn nhịp

Một góc cuộc sống, nơi mà chúng ta thường đi qua ... nhưng có thể chúng ta chưa biết đến ...


Xin các bạn hãy bỏ chút thời gian để đọc entry này,
để thấy quanh ta cuộc sống còn những góc khuất
và, ta quá bé nhỏ để vươn tay cứu giúp
...nếu không có những tấm lòng.


Ngày Chủ Nhật, tâm trạng tôi thật sự nặng nề và bế tắc?!! Ko như những gì tôi nghe, ko giống những gì tôi nghĩ, và rất khác những gì tôi tưởng tượng... chính tôi đã đi gặp bà. Bà ở trong một con hẻm nhỏ, ghập ghềnh và chật hẹp đến nỗi tôi chỉ có thể để xe ở ngoài mà đi bộ vào. Nơi đó ko fải là 1 căn nhà, mà trông như 1 cái chòi xiêu vẹo được chắp vá.

Một bà cụ nhỏ thó, lưng còng và ốm yếu bước ra. Tôi khóc. Ko thể nói được lời nào. Cứ thế, tôi chỉ khóc.

Các bức vách của căn nhà còn nguyên vết tích của gạch vữa, vậy mà hàng tháng nơi ấy móc túi của bà tận 500 ngàn. Bà bảo chúng tôi lên căn gác nhỏ của bà để xem nơi bà ngủ. Chiếc cầu thang gỗ ko tay vịn, với cặp mắt mờ và đôi chân yếu, bà tựa lưng vào tường và cứ thế bước lên, bước xuống. Ngay cả tôi còn ko đảm bảo cho sự an toàn của mình khi bước lên trên những mảnh gỗ ấy.

Căn gác nhỏ, ọp ẹp, hớ hênh và tạm bợ. Tôi đã bắt đầu quen với việc chế ngự cảm xúc, vậy mà đôi khi mắt vẫn cay cay vội vàng nhìn qua hướng khác.

...

Ko trò chuyện được lâu, vì bà phải đi bán lúc 13h. Vậy đó, ngày này qua ngày khác, bà ra khỏi nhà lúc 13h trưa và trở về khi đã 23h đêm. Sống với gió, với nắng, với mưa ngần ấy năm trời nên sức khỏe của bà bây giờ cũng mong manh lắm. Nhưng bà chỉ mong cái lưng hết nhức, cái chân hết đau, để bà còn đi bán kiếm tiền nuôi những đứa cháu.

Chia tay bà, tôi về nhà trong nỗi băn khoăn nghẹn ngào.

20h, tôi tìm đến chỗ bà bán. Bà quá nhỏ bé lặng lẽ trước sự ồn ào xô bồ của phố xá và con người nơi đây. Tôi thấy một vài bạn trai ngồi xung quanh bà. Họ chỉ lặng lẽ nhìn cho đến khi tôi xuất hiện. Tôi đã vui hơn khi được gặp bà và tưởng như đã chế ngự được cái cảm xúc trẻ con ban sáng. Nhưng... chỉ nói được câu thứ 2 tôi lại khóc. Anh thanh niên ấy lặng lẽ nhìn tôi.

Chúng tôi nhìn nhau và cùng nhìn bà. Hỏi thăm anh mới biết, cũng nhờ một vài bài viết nào đó trên blog mà anh tìm đến bà...

Từ 13h cho đến khi gặp tôi, bà chỉ bán được 10 ngàn.

Tôi ngồi bên bà suốt buổi tối. Xe cộ qua lại quá đông, đèn xe chiếu sáng làm tôi nhòe cả mắt, huống chi bà. Nhiều anh thanh niên dừng xe, dâng đôi bàn tay lễ phép biếu bà 10 ngàn. Những chị phụ nữ ghé mua mà ko cần tiền thối.

Tối nay tôi biết bà rất vui, vì bà cứ nhờ tôi đếm đi đếm lại 250 ngàn mà bà đã ko tin đó là số tiền bà kiếm được. Bà vui, tôi vui. Bà cười, tôi khóc.

Ngồi được một lúc thì có người phụ nữ tới lấy tiền bánh. Hôm nay bà bán được 38 cái và fải trả cho họ 95 ngàn. Bà ko lời 1 xu. Họ, kiếm tiền trên cái khổ của người khác.

21h30 bà ngủ gục, tôi giục bà về vì "hôm nay bà bán được nhiều rồi" nhưng tôi biết bà sẽ ko về. Bà là thế, cứ tẩn mẩn ngồi đó, cho đến khi phố xá vắng vẻ đìu hiu.

Chia tay bà, tôi bước đi mà lòng nặng nề quá!

Rất mong mọi người hãy cùng chia sẽ với tôi về hoàn cảnh của bà cụ, người mà bất cứ ai cũng muốn gọi thân thương là Ngoại. Hãy đóng góp với chúng tôi để giúp đỡ bà nhé.

Những hình ảnh của ngoại


Để chụp được tấm ảnh này, ngoại phải chịu đau để đứng dậy vì lưng ngoại đau lắm



Chỗ ngủ của ngoại



"Ngoại chụp có đẹp ko con", bà đã hơn 90 tuổi : (



Ngoại chỉ có thể ngồi như thế này, và ngoại đã ngồi như thế này suốt 10 tiếng ngoài đường trên chiếc ghế nhựa nhỏ



Mắt ngoại gần như mù, ko thấy, ko phân biệt được đồ và tiền. Ai mua gì, đưa bao nhiêu nói mấy nhiêu để ngoại biết mà thối lại



Cái bao đẹp quá, ngoại vuốt lại cho thẳng



Cháu gái nuôi gọi ngoại là cố, bé ngoan ngoãn và lễ phép, đang học lớp 1. Hằng ngày vào chùa bán nhang kiếm tiền phụ ngoại. Hôm nay bé vui vì có nhiều quần áo đẹp : )



Dì 2, con gái nuôi của ngoại, 70 tuổi, sức khỏe yếu nên dì cũng chỉ bán nhang và ở nhà lo cơm nước, giặt giũ cho ngoại.


Con bé 7 tuổi kêu bà bằng Cố không cha không mẹ, bà thương. Thằng cháu bị tâm thần chỉ ăn ở ngoài đường, còn có gì ngon đem về đều dành cho bà hết, bà không nỡ bỏ. Bà nói "bà mong được chết ở ngoài đường để tụi nhỏ không thấy bà lúc ấy..."

Tôi nghẹn... Lấy vội cuộn khăn giấy của bà...

Bà đi bán vì gia đình nhỏ của bà, 1 gia đình không có ai là ruột thịt, chỉ vì tình thương giữa người với người mà nên 1 gia đình. Và bà vẫn muốn góp công sức dù tuổi đã già sức đã cạn.

Tôi muốn được ngồi thêm với bà để bà tâm sự, nhưng thời gian bà đi bán đã sắp đến... Tạm biệt bà & chắc chắn tôi sẽ gặp lại bà.

Trưa...

Gần 2h mưa bắt đầu trút. Tôi nghĩ đến bà. Thay vội cái áo, lấy thêm cây dù, tôi vội vã chạy ngay đến chỗ bà bán. Tôi lại nghẹn.

Bà ngồi đó, co ro trong cây dù chỉ đủ che cho hàng hoá & nửa tấm thân cong cong của bà. Tôi gửi xe & ngồi với bà, trên lề đường, xe cộ qua lại, mưa vẫn rơi...

Tôi nói với bà muốn mua hết số hàng bà bán để bà về sớm nghỉ ngơi hôm nay. Bà nói không được, bà đã dặn chú xe ôm 11h tối lại đón, bà không muốn chú ko có tiền tối nay, cuộc sống chú vất vả lắm.

Rồi bà lấy bánh cho tôi, bà nói bánh của bà ngon lắm, loại tốt, bà bán không lấy lời nhiều như người ta. Ngoài bánh ra, bà còn bán chuối nướng. Bà bán giùm chị kia, "tội nghiệp nó lắm, ba mươi mấy tuổi mà phải một mình bươn chải nuôi chồng con & gia đình chồng. Bà bán giùm chứ không lấy lời."

Bà ngồi trên chiếc ghế nhựa, có tấm lót mỏng mà theo bà là tấm nệm. Bà mỏi lưng lắm chứ vì chẳng có chỗ dựa, nhưng "bà ráng chịu".

Tôi ngồi cùng bà cả 1 buổi chiều, lúc mưa lúc tạnh lúc lại mưa. Tôi cảm nhận rằng bà vui lắm, vì bà kể rất nhiều chuyện cho tôi nghe, tâm sự những ước muốn của bà và cả khuyên nhủ tôi cách sống. Cuối mỗi câu chuyện, bà nói "bà buồn!", nhưng bà lại cười với tôi. Nụ cười của số phận.

Tôi khuyên bà vào viện dưỡng lão, vì ở đó bà sẽ có bè bạn, có cô y tá chăm sóc cho bà. Bà lắc đầu nguầy nguậy, bà muốn đi bán để có tiền nuôi cháu và bà muốn buổi tối được nằm trên chiếc giường nhỏ trên gác trong không gian yên tịnh.

Khách đến mua hàng bà không phải vì cái bánh cái kẹo, mà chính là muốn cho bà tiền. Bà không biết bao nhiêu tiền đâu, vì bà không thấy, bà hỏi tôi & cám ơn những người ấy. Tôi giúp bà gói bánh mà nước mắt rơi chẳng hay, vì cảm động. Có chị thấy tôi vậy, cũng lau vội nước mắt và thăm hỏi hoàn cảnh của bà. Tôi biết rằng vẫn có người tốt trên đời này.

Rồi cũng đến lúc tôi phải trở về với gia đình, tôi trả bà về lại với cuộc sống mưu sinh như thường ngày của bà, thui thủi bên cái bánh cái kẹo, với đồng tiền nhân ái & với cả nắng... gió... mưa...

Đường về tấp nập, mà tôi cứ thấy mãi dáng gầy cong cong của bà trên góc nhỏ con đường. Mưa đã tạnh, mà mắt tôi vẫn thấy cay xè như ngàn giọt mưa bắn vào.

Tôi biết, còn nhiều người như bà lắm...

Bà ngồi 1 góc rất nhỏ trên lề đường, trước cổng chính của Trung tâm Triển lãm Hoàng Văn Thụ. Các bạn có thể chạy ngang qua để thấy hoàn cảnh đáng thương của bà & hãy giúp đỡ bà.

Ko viết nữa, xem hình thôi nhé, mọi người sẽ cảm nhận sâu sắc hơn và thấy rằng cuộc sống của chúng ta vẫn còn rất may mắn và hạnh phúc.




Ngoại nhỏ bé lắm, nếu ko zoom máy ảnh thì từ khoảng cách ấy tôi ko thể thấy đc Ngoại



Có người đang mua hàng của Ngoại



Ngoại hỏi "sao con chụp hình Ngoại hoài vậy?". Tôi trả lời "vì Ngoại rất đẹp"



Trời lại mưa, tôi chụp hình từ góc nhìn của Ngoại



Mưa, Ngoại cầm dù và chỉ lo bánh bị ướt



Ngoại che bánh kỹ lắm, chứ Ngoại thì sao cũng được. Cái nón lá của Ngoại ướt sũng, đội vào hay bị ngứa đầu



Mâm bánh của Ngoại đây. Bịch chuối nướng Ngoại bán dùm người ta, ko lời 1 xu, còn đồ của Ngoại là snack, bánh tuyết, chewing gum, đậu phộng, hột dưa. Hầu như những người mua bánh của Ngoại đều là những người hảo tâm, còn ko, thì chẳng ai muốn dừng xe để ăn những món này



Ngồi dưới mưa, Ngoại khoe tôi hôm qua được anh thanh niên tốt bụng nào đó cho cái máy đọc kinh Phật của Úc. Ngoại khen đồ Úc xịn nhất, nhưng cái máy đọc tiếng Úc nên Ngoại ko hiểu. Lâu lâu Ngoại lấy ra nghe cho đỡ buồn



Khoảng 18h30, mưa nặng hạt. Tôi có thêm một người bạn đồng hành, Nga đi làm về là ra chỗ bà ngay, chúng tôi cùng che cho bà, cùng ướt và cùng lạnh. Bà hài hước "mưa ko fải là trời hành đâu con, mà là tiền hành. Trời mưa vẫn ráng ngồi bán để kiếm tiền thì là tiền hành chứ gì nữa". Ngoại rất lạc quan Ngoại biết ko?




Tối thế này ai thấy được Ngoại?



Thật sự chẳng thấy gì cả, chỉ là 1 cây dù. Vậy mà Ngoại vẫn ráng ngồi bán đến tận 11g đêm



Mưa nhòe đường phố, nhòe ánh điện và nhòe luôn cả Ngoại.


## Ngoại ngồi ngay Trung tâm Hội chợ Triển lãm Quốc tế, đường Hoàng Văn Thụ, quận Tân Bình, Tp. Hồ Chí Minh. Rất mong mọi người khi có dịp đi ngang qua, hãy dừng xe mua giúp Ngoại cái bánh hoặc đơn giản chỉ là trò chuỵên, vì Ngoại ngồi 1 mình buồn lắm.
Bạn nào có đồ cũ, dù, áo mưa, lương thực, thực phẩm, tiền... muốn đóng góp thì liên lạc với Linh nhé, bất cứ hình thức nào, phone, chat, comment blog or YM.

Nhóm Linh & Nga sẽ thăm Ngoại 2 tuần 1 lần, bạn nào muốn tham gia thì comment nhé. Nếu được, mọi người send giúp link này cho bạn bè, người thân dùm nhé


Số ĐT
0979 767 805 (Linh) ; YM: myvitnhep68
Hoặc 0979 860 064 ( Bình ) ; YM: thanhbinhbad1011
0989220466 ( Mỹ Dung) : YM: dungdepvn

Kế sách: Đổi áo ăn tiệc

Quạ Đen nổi tiếng là thông thái trong các loài vật. Chả thế mà con người còn in cả sách ca tụng trí thông minh của nó, kể chuyện nó biết nhặt sỏi thả vào lọ để lấy nước uống. Quạ Đen có tính luộm thuộm, búi xùi, lông lúc nào cũng bù xù bẩn thỉu, nhếch nhác. Nhưng nhờ sự nổi tiếng của mình, Quạ Đen vẫn thường hay được các nhà mời tới để xin lời khuyên bảo hoặc dự những dịp hội, đám cho thêm phần long trọng.

Một ngày đẹp trời, Phượng Hoàng tổ chức một bữa tiệc lớn để kết nghĩa hàng xóm với muông thú rừng bên. Lẽ đương nhiên Quạ Đen cũng được mời tới làm thượng khách. Đúng ngày giờ dự tiệc, Quạ Đen tự tin thủng thẳng đi tới khu hội, lũ trật tự viên nhìn bộ dạng của Quạ Đen bèn sắp cho nó ngồi cùng lũ gia nhân đi theo khách mời. Quạ Đen bực mình lắm, nó lớn tiếng quát mắng ầm ĩ và cho rằng mình đang bị xúc phạm, rằng mình đang bị vô ơn. Nghe tiếng ồn, Phượng Hoàng chạy ra thấy vậy bèn vội đón Quạ Đen vào khu thượng khách. Lạ lùng thay khi vào đến nơi thì Quạ Đen bỗng chựng lại trước những ánh mắt lạ lẫm không thân thiện của những vị khách mời, theo ánh mắt của họ, Quạ Đen vội cúi xuống nhìn bộ dạng của mình, rồi lại ngẩng lên nhìn vẻ sang trọng của mọi người xung quanh. Bỗng Quạ Đen thấy mất hết tự tin, nó thấy bộ dạng của mình thật lạc lõng trong khung cảnh đẹp đẽ, sang trọng này. Quạ Đen bừng tỉnh vội đi gột rửa lông cánh, chải chuốt cẩn thận rồi mới quay lại dự tiệc. Tại đó Quạ Đen được đón chào trọng vọng tương xứng với dáng vẻ tươm tất, uy nghi và thông thái của nó. Sau bữa đó Quạ Đen hiểu ra rằng với những người hàng xóm quen biết đã lâu, quen nhờ vả vào tài của nó thì người ta cũng không hay để ý. Nhưng ra ngoài thiên hạ nếu chỉ ỷ tài mà không chú ý dáng vẻ của mình thì cũng khó mà được chấp nhận. Từ đó Quạ Đen ta luôn chú ý chăm chút bộ dạng của mình và ngày càng trở nên nổi tiếng, được trọng vọng ở mọi vùng.Một câu chuyện ngụ ngôn về loài vật nhưng có nhiều điều rất đáng để suy ngẫm. Dân ta có câu “Cái nết đánh chết cái đẹp”, “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”… Trong mọi tình huống, chất lượng, bản chất bên trong mới là cái đáng quan tâm hơn cả. Một sinh viên học giỏi, kiến thức tốt nhưng không có thái độ đúng, không chú ý tới hình thức bên ngoài thì khả năng bị đánh trượt khi đi xin việc còn cao hơn một sinh viên khá nhưng thái độ, hình thức chỉn chu.Giờ quan niệm cũng đổi khác hơn. “Cái nết” tốt rồi, người ta vẫn mong muốn càng đẹp càng tốt. Đã qua rồi cái thời bao cấp khó khăn, mọi vật dụng đều ưu tiên số 1 là giá trị sử dụng. Có mà dùng là may mắn, ít ai nghĩ tới chuyện hình thức phải đẹp, phải bắt mắt.Tốt gỗ tốt cả nước sơn là mong muốn và phương châm kinh doanh của người làm ăn bây giờ. Sản phẩm muốn tồn tại đương nhiên phải có giá trị sử dụng đích thực. Nhưng giữa bạt ngàn hàng hóa, tây có, tàu có, ta có, cùng một giá trị sử dụng, người tiêu dùng bây giờ còn đòi hỏi sản phẩm phải có hình thức, kiểu dáng, mẫu mã đẹp. Kế sách “Đổi áo ăn tiệc” thể hiện rõ nhất trong ngành thủ công mỹ nghệ truyền thống ở nước ta. Có thể kể đến các làng nghề làm đồ gỗ chẳng hạn. Có khoảng 200 làng với những cái tên như Đồng Ky (Bắc Ninh), Vân Hà (Đông Anh, Hà Nội), Chuôn Ngọ (Phú Xuyên, Hà Tây), Trực Ninh (Nam Định)… từ bao đời nay đã quen thuộc với người dân các tỉnh phía Bắc, nhất là những người sành chơi đồ gỗ mỹ nghệ. Ở phía Nam, các làng nghề mộc nổi tiếng thuộc về các tỉnh Thừa Thiên - Huế, Đà Nẵng, Khánh Hoà, Đắc Lắc, Đồng Nai…

Trong thời kỳ bao cấp, các làng nghề này hầu như cung cấp sản phẩm cho các đơn hàng của thị trường quen thuộc với những đơn hàng của Nhà nước với những mẫu mã đơn giản, cổ truyền”. Nhưng đến những năm đầu thập kỷ 90 thế kỷ XX, trước tình trạng thị trường Đông Âu bị mất, ngành đồ gỗ Việt Nam phải đối mặt sự cạnh tranh của nền kinh tế thị trường và bộc lộ những hạn chế.Sản xuất đồ gỗ mỹ nghệ là một nghề tự do, thợ lành nghề tiếp thu kinh nghiệm qua phương thức “Cha truyền con nối” chứ không có trường lớp đào tạo cơ bản. Đồ gỗ mỹ nghệ của ta vì thế còn đơn điệu về kiểu dáng, thiếu tính chuyên nghiệp trong thiết kế... Ngay thị trường trong nước, cũng do mẫu mã đơn điệu mà đa số khách hàng chỉ đặt hàng theo sở thích riêng nên hình thức bán lẻ vẫn là chủ yếu.

Để tìm được thị trường của mình, ngoài việc duy trì và nâng cao chất lượng sản phẩm, đồ gỗ Việt Nam còn cần phải tăng cường đầu tư để đa dạng hóa mẫu mã, kiểu dáng sản phẩm để làm vừa lòng các thị trường mà tại đó khách hàng sẵn sàng trả giá cao gấp 3 lần cho một sản phẩm có mẫu mã đẹp với chất lượng bằng các sản phẩm khác cùng loại.

Tìm ra hướng đi đúng, tập trung vào việc cải tiến mẫu mã, đồ gỗ Việt Nam hiện nay đã được đánh giá là mẫu mã đa dạng, phong phú, tinh xảo, Việt Nam đã trở thành nước xuất khẩu sản phẩm gỗ có tên tuổi trong khu vực và đang nổi lên như một nước xuất khẩu đồ gỗ đầy tiềm năng của thế giới. Bốn thị trường quan trọng của đồ gỗ Việt Nam là châu Âu, Nhật Bản, Hoa Kỳ và lãnh thổ Đài Loan, trong đó Hoa Kỳ là thị trường có tốc độ phát triển cao nhất: 128% trong năm 2003 và dự kiến 150% trong năm 2004.Như vậy, trong kinh doanh, dưới kinh tế tự cung tự cấp, người ta thường chú trọng tới giá trị sử dụng mà ít chú trọng hình thức. Nhưng trong kinh tế thị trường, hàng hóa tràn ngập lẽ đương nhiên cùng một giá trị sử dụng người ta sẽ chọn sản phẩm có hình thức đẹp và hoàn mỹ hơn. Và nếu ai không tuân thủ yếu tố này, chắc chắn sẽ thất bại trước đối thủ cạnh tranh

( Sưu tầm trên Internet )

Các tiêu chuẩn Báo cáo Tài chính Quốc tế: Tốt hay xấu?

Việc Mỹ thông qua các chuẩn mực kế toán quốc tế được mong đợi như để tạo nên một sân chơi phạm vi toàn cầu mặc dù trong phạm vi nước Mỹ, những lợi ích của nó giữa các công ty với nhau lại khác hoàn toàn.


Theo các nhà định chuẩn kế toán, việc Mỹ thông qua Các tiêu chuẩn Báo cáo Tài chính Quốc tế (International Financial Reporting Standards – IFRS) được dựa trên lợi ích từ cả hai phía của khu vực Đại Tây Dương bởi điều đó sẽ giúp các báo cáo tài chính của các công ty Mỹ có thể được so sánh nhiều hơn với báo cáo tài chính của những quốc gia khác. Về lý thuyết, điều này sẽ giúp vốn từ các nhà đầu tư và ngân hàng rót đều hơn trên toàn thế giới. Một tác động khác là các nhà phân tích Mỹ có thể sử dụng hơn nữa óc phán đoán của mình trong việc chuẩn bị thông tin tài chính cho dù đó là lợi ích gây tranh cãi kịch liệt.

Tuy nhiên, trong khi người ta cho rằng IFRS có thể tạo nên một sân chơi về vốn thì một số ủy viên tài chính lại nhìn thấy cơ hội hoặc những lợi ích ngang bằng bắt nguồn từ chính việc thông qua mang tính bắt buộc này ở Mỹ. Thực tế, bất chấp khoản chi phí đáng kể, các ủy viên tài chính vẫn cho rằng điều này sẽ mang lại lợi ích quan trọng cho một số công ty, cho dù với những công ty khác có thể là ít hoặc không có gì. Vì vậy đã có những ý kiến trái chiều trong suốt cuộc thảo luận bàn tròn diễn ra ngày 17/11 tại hội nghị thường niên của các Ủy viên Tài chính Quốc tế về Những vấn đề phát sinh hiện nay trong Báo cáo Tài chính ở thành phố New York.

Theo lời kiểm soát viên Nick Sucic về trường hợp của công ty Davey Tree Expert. Đây là công ty chỉ hoạt động kinh doanh ở Mỹ và Canađa, chưa từng chào bán cổ phiếu ra công chúng. Nhưng vì đã đăng ký với Ủy ban Giao dịch Chứng khoán (Securities and Exchange Commission – SEC) nên Davey Tree sẽ được yêu cầu sử dụng IFRS nếu điều đó là bắt buộc cho dù cổ phiếu phổ thông của nó đang bị hầu hết hơn 7.600 nhân viên của công ty sở hữu.

Sucic cũng giải thích rằng vì quyền sở hữu của nhân viên công ty nên tuyệt đối không có chuyện Davey Tree từng niêm yết cổ phiểu của mình trong bất cứ vụ giao dịch quốc gia nào, thế nên luận cứ tài chính có thể được so sánh gần như không phát huy tác dụng. Và theo ông thì “Chúng ta thấy tất cả mọi chi phí còn lợi ích bằng không” về việc chuyển sang áp dụng IFRS. Vì thế trong một bức thư giải trình, công ty này đã yêu cầu SEC tạm hoãn vô thời hạn cho việc thông qua bắt buộc này.

Sucic cũng phản đối lợi điểm tưởng như có của việc chấp nhận óc phán đoán nhiều hơn trong báo cáo tài chính. Ông cho biết “Không phải ai cũng tin rằng các nguyên tắc kế toán được thừa nhận ở Mỹ (Generally Accepted Accounting Principles – GAAP) đều dựa trên các nguyên tắc. Tôi sẽ tranh cãi rằng GAAP dựa trên những nguyên tắc được dựa trên cơ cấu tổ chức mang tính khái niệm của Ban Tiêu chuẩn Tài chính Kế toán (Financial Accounting Standards Board – FASB), và bất cứ hướng dẫn chi tiết nào đều mang tính cần thiết và mong mỏi.” Ông cũng đưa ra mong muốn rằng GAAP sẽ dễ sử dụng hơn nếu giờ đây bộ điều lệ mới về các quy tắc kế toán của FASB “loại bỏ được hàng đống hướng dẫn bất cập” và cho biết rằng mình “có cảm giác tốt là GAAP của Mỹ chính là câu trả lời”.

Nhưng theo John Davidson – kiểm soát viên kiêm giám đốc kế toán của công ty Tyco International thì đó lại không phải là câu trả lời cho Tyco International, một tập đoàn có tới 1.200 thành viên hợp pháp và 900 trong số đó nằm ngoài nước Mỹ. Công ty này đã hoãn lại các nỗ lực chuẩn bị cho IFRS của mình vì sự suy thoái kinh tế và do SEC vừa bị tán loạn bởi nền khủng khoảng tài chính trong suốt năm qua. Với mạng lưới hệ thống thông tin khổng lồ của Tyco đang có thì việc chuyển như vậy sẽ trở thành “một khối lượng công việc khủng khiếp”. Tuy nhiên, John cũng tin rằng kết quả thích ứng thực sự cuối cùng sẽ trở nên tích cực, có khả năng trong việc chuẩn bị tài chính trên cơ sở toàn cầu và hoạt động của đội ngũ kế toán trở nên thoải mái hơn giữa các quốc gia cũng như các doanh nghiệp.

Trên lý thuyết, một số công ty lớn của Mỹ có thể phải sớm chuyển sang dùng IFRS cho dù SEC vẫn chưa đưa ra tín hiệu xuất phát. Nhưng theo Nick Cyprus – kiểm soát viên kiêm giám đốc kế toán tại hãng General Motors (GM) thì không thể nhúc nhích cho đến khi không còn lựa chọn nào. Ông cho biết “Chúng ta đã trải qua cả một quá trình đấu tranh mệt mỏi mới có được một bộ GAAP thống nhất này trước khi chúng ta lại cố gắng đến kiệt sức để theo được cái thứ hai – IFRS.” Vì vậy đã tới lúc các nhà định chuẩn kế toán của cả hai phía khu vực Đại Tây Dương phải “có sự thống nhất thực sự theo cùng một hướng trước khi bạn nhìn thấy GM tốn tiền vì nó – bởi vì tôi không muốn mất thêm nhiều tiền vào đó nữa.”

Hơn nữa, Cyprus cũng nói rằng ông nghi ngờ triết lý dựa trên các nguyên tắc này có thể hoạt động được ở Mỹ bởi nó đã gây ra quá nhiều vụ tranh chấp tại đây. Thậm chí trong cả môi trường được dựa trên nguyên tắc, với hàng đồng hướng dẫn từ FASB và các nhà điều chỉnh thì “chúng ta cũng đủ các cuộc tranh luận đang cố tìm cách chốt và đưa ra được một thủ tục phù hợp. Tôi thực sự nghi ngờ về điều khiến cho các cuộc tranh luận kia vẫn đang nổ ra khi chúng ta có nhiều cái phải dựa trên nguyên tắc hơn.”

Còn Marsha Hunt – kiểm soát viên công ty tại hãng chế tạo thiết bị phát điện Cummins Inc., đã giải thích các khía cạnh cụ thể rõ ràng hơn. Bà cho biết nhiều nhà ra quyết định “không hiểu hết rằng chúng ta cần tới IFRS”. Và thế là “đầu nối đã bị gỡ bỏ” trên nguồn dữ trữ mới được kết hợp với bất cứ thứ gì dù vẫn đang tồn tại các yêu cầu ưng thuận. “Tôi chắc chắn mình không đơn độc giữa các kiểm soát viên – những người luôn có những trăn trở về các vấn đề ngân sách đang không được xem xét một cách hợp lý bởi những người có thâm niên tại công ty trong việc áp dụng các tiêu chuẩn mới này.”

Hunt cũng thừa nhận rằng, với câu hỏi về việc thông qua IFRS mang tính bắt buộc vẫn chưa có câu trả lời thì thật khó để bàn cãi về việc rót tiền vào sử dụng nó lúc này. Bà nói “Nhưng tôi nghĩ chúng ta đã có khoảng thời gian chuẩn bị cho nơi chúng ta sẽ tới.”

(Nguồn: Minh Hà dịch từ CFO.com )

Điểm mù trong lãnh đạo


Từ chuyện khăng khăng một mình làm quá nhiều đến né tránh đối thoại trực tiếp, những điểm mù phổ biến của lãnh đạo có nguy cơ gây hại lớn cho doanh nghiệp.

Lãnh đạo dễ mắc phải những hành vi có hại và suy yếu cả đồng đội lẫn tổ chức. Để trở thành nhà quản lý thành công, bạn phải học cách nhận ra những điểm mù của mình và khắc phục chúng.

Ai trong chúng ta cũng có điểm mù. Đó là những hành vi bất lợi mà ta không biết nhưng người khác lại thấy rõ. Mù trong cách cư xử để lại những hậu quả tai hại dù ta không cố ý: phá hỏng quyết định, giảm tầm hiểu biết, gây thù nghịch, chia rẽ ngấm ngầm, phá hoại sự nghiệp, tạo ra kết quả xấu.

Lúc êm đẹp, điểm mù chỉ làm người khác bực bội, khó chịu. Thời khó khăn, điểm mù có thể dẫn đến chết người.

Không ai được miễn nhiễm điểm mù, nhưng lãnh đạo thì dễ gặp nguy hiểm hơn. Đúng là họ phải thường xuyên chuyển hướng những thay đổi lớn và giải quyết những tình huống căng thẳng, nhưng thêm vào đó, họ còn tự mang vào mình niềm tin: “Tôi là lãnh đạo, nên tôi phải trả lời được mọi câu hỏi, phải biết nên làm gì, và có khả năng đương đầu với thử thách một mình”. Đối với nhiều người, nhu cầu Tôi Phải Đúng lớn hơn cả tính hiệu quả.

Điểm mù không phải là thói xấu, cũng không nói lên ác tâm. Chúng là những hành vi tự động. Tự bản chất, hành động phạm tội không phải là điểm mù. Chúng trở thành điểm mù khi không được nhận biết và quản lý đúng.

Dưới đây là một số điểm mù tôi thường gặp khi làm tư vấn cho lãnh đạo:

Chia sẻ gánh nặng

Điểm mù thứ nhất là làm việc đơn độc. Đây là cách các nhà lãnh đạo độc lập thể hiện sức mạnh và sự kiên cường của mình. Nếu bạn có khuynh hướng tự mình gánh mọi gánh nặng cuộc sống và vô tình loại trừ người khác: đồng đội, bạn bè, gia đình, thì bạn phải biết rằng đó chính là điểm mù của bạn.

Một số triệu chứng của thái độ làm việc đơn độc là từ chối sự ủng hộ, giúp đỡ của người khác, không nhờ cậy, không chia sẻ áp lực, căng thẳng, lo âu, tách biệt mọi người và rút lui khỏi đám đông, suy nghĩ và quyết định mà không để tâm đến người khác.

Thật ra, cư xử như vậy khiến người khác tức giận, phẫn nộ và cảm thấy bị coi thường. Thay vì giao quyền cho toàn đội thì bạn lại cắt cụt quyền đó bằng cách từ chối chia sẻ trách nhiệm, thông tin và quyền quyết định. Nhân viên sẽ mất nhiệt huyết, còn bạn mất sự ủng hộ của họ.

Nhận biết tác động

Điểm mù thứ hai là khuynh hướng thiếu nhạy cảm của lãnh đạo. Lãnh đạo không biết tác hại do cách hành xử của mình gây ra. Khả năng hiểu phản ứng người khác của họ thấp, có lẽ do chưa từng sống cho người khác nhiều.

Là lãnh đạo, tác hại của sự vô cảm sẽ cao hơn bình thường, vì bạn nắm trong tay vận mệnh của người khác. Nếu cứ liên tục phạm sai lầm mà chính bạn không biết thì nhân viên cũng chẳng có chọn lựa nào khác ngoài việc bị loại ra.

Với riêng cá nhân người lãnh đạo, có thể ý định thì tốt nhưng hành động lại không hiệu quả. Đó là khi bạn mong muốn người khác ứng đáp giống bạn, không biết đến khác biệt về văn hóa, và quay lưng với những phản hồi từ người khác về hành vi của bạn.

Khi thiếu nhạy cảm với người khác, mọi người sẽ rút lại niềm tin đặt vào bạn. Họ sẽ chịu đựng bạn, coi bạn là kẻ đứng bên lề, hoặc nghỉ chơi với bạn.

Kiềm chế

Các nhà quản lý thường có nỗi sợ đối diện với những phản ứng tiêu cực, rắc rối tình cảm, mâu thuẫn leo thang hay đánh mất mối quan hệ. Nhiều người lo lắng về việc kiện cáo, hoặc tìm cách nào đó để chỉ bộc lộ thái độ không vừa lòng của mình ở mức ít nhất.

Điểm mù này đưa bạn vào tình thế lưỡng nan: không thể nói ra, và cũng không giải quyết được. Khi tránh những cuộc đối thoại khó khăn, rắc rối sẽ lập đi lập lại, và vấn đề sẽ leo thang. Tệ hơn nữa, qua cách cư xử của bạn, mọi người sẽ nghĩ rằng những hành vi không thể chấp nhận sẽ được dung thứ trong tổ chức. Bạn đối xử đồng đều với nhân viên giỏi và dở khiến mọi người không biết vị trí của mình là ở đâu.

Dấu hiệu của điểm mù này là bạn làm dịu thông điệp, nói chung chung thay vì nêu lên trường hợp cụ thể, và bạn hi vọng mọi người tự hiểu ra thay vì nói thật cho họ biết họ thiếu sót chỗ nào.

Khi tránh né những cuộc đối thoại khó khăn, bạn chẳng làm được điều gì tốt cho ai cả. Mọi người bối rối về những thông điệp lẫn lộn của bạn. Họ không biết vì sao mình không được thăng tiến trong khi không ai trao đổi thẳng thắn với họ về những việc họ làm. Họ nghĩ bạn không để ý, còn người khác nhìn vào sẽ thấy bạn chẳng quan tâm.

Không thể sửa chữa điểm mù nếu đúng lúc phạm phải chúng mà bạn lại không nhận ra. Trước tiên, hãy yêu cầu người khác cho bạn phản hồi trung thực, vì chỉ riêng bạn ngồi suy nghĩ về tác động của hành vi của mình đến người khác thì chưa đủ.

Thứ hai, hãy giải trình về tác động của bạn và ngưng biện hộ bằng cách nêu lên ý định tốt đẹp của mình, bởi người khác đánh giá bạn qua hành động chứ không qua ý định.

Thứ ba, trong quá trình làm việc có những người nhìn thấy điểm yếu của bạn, hãy nhờ họ nhắc bạn ngay lúc điểm mù xuất hiện.

Cuối cùng, ngay khi nhận biết hành vi không đúng, hãy dừng lại.

Thử can đảm nói với mọi người rằng: “Nãy giờ tôi nói vòng vo nhiều quá. Tôi đã tự cam kết sẽ trao đổi thẳng thắn với các anh, nên bây giờ tôi sẽ bắt đầu lại”. Và, hãy bắt đầu lại! Mục tiêu không phải là sự hoàn hảo, mà là nhận biết điểm mù của mình và sửa sai ngay.

Theo Doanh Nhân Sài Gòn

Lần đầu làm sếp


Vậy là điều bấy lâu bạn mong đợi đã thành hiện thực – bạn được làm sếp! Bao nhiêu kế hoạch bạn ấp ủ bấy lâu nay đã có cơ hội để thực hiện! Nhưng làm sếp khó đấy, phải đâu chuyện đùa? Bạn sẽ phải chứng tỏ với sếp trên là bạn thực sự xứng đáng với sự tin tưởng này…bạn phải làm sao để nhân viên cấp dưới tâm phục khẩu phục và đồng lòng vì công việc của phòng, bạn phải…

Có rất nhiều điều “bạn phải...” khi lần đầu làm sếp, điều đó có thể khiến bạn mất ăn mất ngủ. Bạn đừng lo, hãy thử áp dụng các chiêu thức sau đây nhé.

Thuật “đắc nhân tâm”

Thói thường, nhiều người sẽ cảm thấy nghi ngờ khả năng của bạn khi bạn mới bắt đầu làm sếp, có thể đó là những đồng nghiệp của bạn trước đây, những người vẫn quen “bằng vai phải lứa” với bạn, họ có thể xì xào liệu bạn có làm nên chuyện?

Bạn nên làm gì? Phớt tỉnh Ăng lê? Hay thể hiện “uy quyền” của sếp mới? Cả hai đều không nên. Hãy tìm hiểu nguyên nhân sâu xa của việc không phục tùng đó. Bước đầu tiên bạn hãy học thuật “đắc nhân tâm”. Hãy hòa nhã và giao tiếp bình thường với mọi người, tranh thủ cơ hội tìm hiểu tâm tư nguyện vọng của nhân viên. Hãy tìm hiểu nhu cầu của từng nhân viên và điều gì sẽ khích lệ họ - cơ hội được đào tạo hay nhu cầu lương bổng v.v…? Nếu những nhu cầu đó là chính đáng, bạn hãy đề đạt với cấp trên xem xét nhưng nhớ đừng hứa hẹn gì quá sớm, kẻo lại có tác dụng ngược lại.

Thuật “củ cà rốt và cây gậy”

Là người lãnh đạo, bạn không cần phải “thét ra lửa”. Nhưng bạn cũng không nên quá “nhu mì” vì sợ làm phật lòng nhân viên. Sự thật là những nhà quản lý thành công nhất là những người biết phát huy thuật “củ cà rốt và cây gậy”. “Củ cà rốt” ngụ ý sự khen thưởng khi nhân viên đạt thành tích tốt, và “cây gậy” là sự phê bình thẳng thắn khi nhân viên phạm lỗi. Nhưng không có nghĩa là bạn cho mình quyền được liên tục “công kích” nhân viên, vì không khéo “già néo đứt dây”. Bạn cần chọn thời điểm và không gian để những lời phê bình đó không tác dụng tiêu cực đến nhân viên. Những khi nhân viên đạt được thành tích tốt, bạn hãy dành cho họ những phần thưởng xứng đáng hay những lời khen ngợi chân thành nhất.

Đặc biệt, những nhà quản lý giỏi không biết thỏa hiệp với cụm từ “dễ thương”. Ai cũng biết Jack Welch (cựu giám đốc General Electric) như một nhà lãnh đạo huyền thoại. Ông được nể phục vì năng lực lãnh đạo và tư cách của mình. Thế nhưng nếu nói rằng ông “dễ thương” thì có lẽ không phù hợp lắm. Khi ở cương vị nhà quản lý, những người như Jack Welch luôn áp dụng nguyên tắc “công việc là công việc”, và không có sự thiên vị.

Thuật này không có gì trái ngược với “thuật đắc nhân tâm” mà sẽ bổ sung nhau khi bạn dùng kết quả công việc để quản lý nhân viên của mình. Trong lãnh đạo, người ta cần trái tim nóng nhưng cái đầu lạnh là thế.

“Quyết đoán”

“Tôi đã từng phạm sai lầm khi mới làm sếp. Mọi việc quá mới mẻ với tôi, khiến cho tôi ngại ngần khi ra quyết định,” anh L., một trưởng phòng còn khá trẻ tâm sự. Sự ngần ngại không dám ra quyết định gãy gọn, chính xác là một trong những nguyên nhân phổ biến khiến cho nhân viên đánh giá thấp sếp mới của họ. Nhân viên thường cho rằng chuyên môn của sếp chưa vững chính là lý do sếp không thể đưa ra quyết định dứt khoát.

Để rèn luyện tính quyết đoán khi làm sếp, bạn hãy thực hành bài tập đơn giản sau: khi bạn phải ra một quyết định khó khăn, hãy đặt cho mình câu hỏi “Phương án này có lợi nhiều hơn hay bất lợi nhiều hơn?” Vì không có quyết định nào là hoàn hảo cả, chắc chắn bạn sẽ chọn cho mình quyết định mang đến nhiều lợi ích hơn.

“Quản lý công việc, không quản lý thời gian”

Các chuyên gia nhân sự khuyên bạn nên quản lý nhân viên trên thành quả công việc chứ không nên dựa trên thời gian họ làm việc tại công ty, đặc biệt đối với những công việc không cần thiết phải có mặt 24/24 ở văn phòng (như Kinh doanh, Tiếp thị, Thiết kế, Kiến trúc sư...). Ngày nay các phương tiện truyền thông khá tốt cho phép bạn dễ dàng thực hiện điều này hơn.

Việc quản lý nhân viên dựa trên thành quả công việc sẽ giúp bạn không bị xem là nhà quản lý quá chi li (micro-management). Suy cho cùng điều bạn cần ở nhân viên chính là thành quả tốt nhất của họ, chứ không phải việc họ phải có mặt ở văn phòng 8 tiếng một ngày nhưng chưa chắc đã làm tốt các công việc được giao.

Bạn biết đấy, nghệ thuật quản lý có thể nói là chuyện nghìn lẻ một đêm. Trong bài viết kế tiếp chúng tôi sẽ bàn về cách quản lý thời gian để giúp bạn thành công trong công tác quản lý của mình.

Nguồn: Theo VietnamWorks

Related Posts with Thumbnails

Share

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More